Alexander Supertramp

Dạo gần đây mình lười đọc, lười viết, và lười nghĩ. (Học thì lười từ bé nên chả muốn nhắc làm gì). Vừa cãi nhau với thằng bạn thân, thật ra thì là nó chửi mình, chứ mình còn chẳng buồn tranh luận với nó. Hắn bảo mình mắc cái tật hám gái, mẹ nó chứ, nó còn phũ với con gái hơn mình nhiều, chỉ đùa nó vài câu mà kêu khinh mình.
Buồn ghê!
Còn nhiều suy tư lắm, mà mình lười viết, lười nghĩ, chán cái bệnh lười..





Nếu thật buồn em hãy về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở vừa yêu
Giấu hết bão giông vào tấm lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu.

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai?

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết tên em lên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa.

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa bờ
Sẽ thấy bóng một người nao nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ.

-sưu tầm.











You have been the one for me

The Latte © 2012.
Best viewed in Google Chrome
Theme designed by: Kye Lu